Mời các bạn xem bài dưới đây đăng trên báo SGTT ngày 19/10/2009. Chỉ có một câu hỏi, phải chăng những nước có nền kinh tế thị trường không hoàn hảo và trình độ quản lí kém như Việt Nam, Nga, Peru mới có sự phục hồi thị trường chứng khoán nhanh đến như vậy?
Chứng khoán Việt Nam trong top 5 thế giới
SGTT - Tính đến hiện nay trong số gần 40 chỉ số chứng khoán quan sát điển hình của các quốc gia trên thế giới, tạm thời chỉ số VN-Index với mức hồi phục 159,8% tính từ đáy đang chiếm vị trí thứ 3, chỉ sau vị trí đầu bảng là Nga và thứ hai là Peru.
Lê Nguyên Hồng
Tetsuko Kuronagi
Thứ tư, ngày 21 tháng mười năm 2009
Thứ ba, ngày 13 tháng mười năm 2009
Cái này rất hay đây
Đưa nghệ thuật vào trường học
TT - Các ngôi trường không chỉ là những tòa nhà bằng gạch và bêtông buồn tẻ nữa. Chúng trở thành những nơi trưng bày nghệ thuật để học trò thu lượm kiến thức mới từ chính quá trình tự tìm hiểu của mình.
Hình ảnh người nhảy dù trên tường ở một trường học tại New Haven - Ảnh: The New York Times
Các trường học ở Mỹ đang thay đổi cách nhìn về môi trường học tập: kết hợp những tác phẩm nghệ thuật để tạo cảm hứng học tập cho học sinh.
Trường học = trung tâm văn hóa
Các học sinh môn toán tại Học viện Gia đình Christopher Columbus (thành phố New Haven, bang Connecticut) tìm hiểu các góc trong hình học bằng cách đo những hình dạng của khinh khí cầu hay máy bay bằng giấy ngay trên các bức tường của trường học. Các em học sinh lớp 5 tìm hiểu về thiên văn học bằng cách nhìn lên bầu trời ban đêm được đặt trên trần nhà của hành lang.
Trường học Columbus đã kết hợp kiến trúc và những loại hình nghệ thuật khác ở hầu hết mọi ngóc ngách của tòa nhà, với hi vọng tạo ra cảm hứng học tập cho các trẻ em chủ yếu đến từ các gia đình thuộc tầng lớp lao động chân tay. Ðây là một trong nhiều ngôi trường công ở nước Mỹ đang chuyển đổi thành mô hình như các trung tâm văn hóa. "Thưởng lãm nghệ thuật không chỉ là làm thỏa mãn con mắt, nó là nguồn kiến thức để học tập - Abie Benitez, hiệu trưởng nhà trường, nói - Chúng tôi tạo ra một mô hình để bất kỳ ai cũng có thể thấy mối liên hệ giữa mình với nghệ thuật trong tòa nhà".
Thành phố New Haven là đại diện của một xu hướng xây dựng các trường học ở Mỹ, kết hợp giữa gu thẩm mỹ đẹp mắt với hoạt động công năng. Những bức tường đơn giản nay trở thành bài học sinh động. 14/31 trường công được xây mới hoặc cải tạo ở đây trong 10 năm qua đã trở thành các công trình kết hợp giữa nghệ thuật với kiến trúc và học tập.
Thành phố New York là nơi trường học và cũng là nơi trưng bày các bộ sưu tập nghệ thuật công cộng lớn nhất trên thế giới. Gần một nửa trường học xây mới ở đây đã kết hợp các tác phẩm nghệ thuật trong kiến trúc và xây dựng. Ví dụ, trên mặt ngoài bằng kính Trường Nghệ thuật Frank Sinatra (Astoria, hạt Queens) in tên của hàng trăm nghệ sĩ biểu diễn và các sảnh hành lang trường học chiếu những video clip của các hoạt động mà sinh viên nhà trường thực hiện.
Tại một trường học ở New Haven, các bức tường cũng chính là công cụ dạy học. Melissa Sands - giáo viên mẫu giáo - đưa học trò ra sân để học toán từ những bức tường - Ảnh: The New York Times
Không phải là cái hộp
Các nhà giáo dục và các kiến trúc sư cho rằng những trường học mới xây dựng đang thách thức những khái niệm có từ những năm 1950 và được chấp nhận từ đó đến nay, rằng các tòa nhà trường học chỉ cần đáp ứng mục tiêu an toàn, được xây xong vừa rẻ vừa nhanh, đặc biệt ở các thành phố đang phát triển nhanh và vùng ngoại ô. "Người ta đã từng nghĩ rằng trường học giống như nhà kho chứa lũ trẻ - Tom Roger nói - Họ nghĩ nhà trường cũng như cái hộp, cần gì phải đẹp".
Nhưng ông Roger và nhiều người khác hiểu rằng có những lo ngại liên quan tới môi trường học tập và sức khỏe xung quanh chất lượng không khí và ánh sáng trong lớp học. Bây giờ nghệ thuật đã trở thành một phần không thể thiếu được trong nhiều trường học, với hỗ trợ kinh phí của cha mẹ và chính quyền địa phương.
Ví dụ bang Washington đã chi 509.744 USD để tạo và lắp đặt các tác phẩm nghệ thuật ở 14 trường công trong hai năm qua. Bang Maine cũng có chương trình tương tự trong năm vừa qua khi tặng Trường tiểu học Dirigo các bức tranh và tác phẩm điêu khắc trị giá 44.400 USD để đặt ở thư viện, quán cà phê tự phục vụ và sảnh nhà trường.
Barry Svigals, kiến trúc sư phụ trách dự án, nói ông hình dung nơi học tập lý tưởng là nơi thúc đẩy sứ mệnh giáo dục của nhà trường qua việc giúp các em tự tìm kiếm, tự phát hiện những kiến thức mới, song song đó các em cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.
Natisel Lopez, 12 tuổi, học lớp 7, nói các tác phẩm điêu khắc trên tường đẹp tuyệt vời đến nỗi em thường dừng lại để ngắm, thậm chí còn thử sáng tác vài tác phẩm của mình. "Quá tuyệt vời - em nói - Các tác phẩm trên tường khiến em có thêm động lực để làm những điều mới lạ".
KHỔNG LOAN
(Theo The New York Times)
TT - Các ngôi trường không chỉ là những tòa nhà bằng gạch và bêtông buồn tẻ nữa. Chúng trở thành những nơi trưng bày nghệ thuật để học trò thu lượm kiến thức mới từ chính quá trình tự tìm hiểu của mình.
Hình ảnh người nhảy dù trên tường ở một trường học tại New Haven - Ảnh: The New York Times
Các trường học ở Mỹ đang thay đổi cách nhìn về môi trường học tập: kết hợp những tác phẩm nghệ thuật để tạo cảm hứng học tập cho học sinh.
Trường học = trung tâm văn hóa
Các học sinh môn toán tại Học viện Gia đình Christopher Columbus (thành phố New Haven, bang Connecticut) tìm hiểu các góc trong hình học bằng cách đo những hình dạng của khinh khí cầu hay máy bay bằng giấy ngay trên các bức tường của trường học. Các em học sinh lớp 5 tìm hiểu về thiên văn học bằng cách nhìn lên bầu trời ban đêm được đặt trên trần nhà của hành lang.
Trường học Columbus đã kết hợp kiến trúc và những loại hình nghệ thuật khác ở hầu hết mọi ngóc ngách của tòa nhà, với hi vọng tạo ra cảm hứng học tập cho các trẻ em chủ yếu đến từ các gia đình thuộc tầng lớp lao động chân tay. Ðây là một trong nhiều ngôi trường công ở nước Mỹ đang chuyển đổi thành mô hình như các trung tâm văn hóa. "Thưởng lãm nghệ thuật không chỉ là làm thỏa mãn con mắt, nó là nguồn kiến thức để học tập - Abie Benitez, hiệu trưởng nhà trường, nói - Chúng tôi tạo ra một mô hình để bất kỳ ai cũng có thể thấy mối liên hệ giữa mình với nghệ thuật trong tòa nhà".
Thành phố New Haven là đại diện của một xu hướng xây dựng các trường học ở Mỹ, kết hợp giữa gu thẩm mỹ đẹp mắt với hoạt động công năng. Những bức tường đơn giản nay trở thành bài học sinh động. 14/31 trường công được xây mới hoặc cải tạo ở đây trong 10 năm qua đã trở thành các công trình kết hợp giữa nghệ thuật với kiến trúc và học tập.
Thành phố New York là nơi trường học và cũng là nơi trưng bày các bộ sưu tập nghệ thuật công cộng lớn nhất trên thế giới. Gần một nửa trường học xây mới ở đây đã kết hợp các tác phẩm nghệ thuật trong kiến trúc và xây dựng. Ví dụ, trên mặt ngoài bằng kính Trường Nghệ thuật Frank Sinatra (Astoria, hạt Queens) in tên của hàng trăm nghệ sĩ biểu diễn và các sảnh hành lang trường học chiếu những video clip của các hoạt động mà sinh viên nhà trường thực hiện.
Tại một trường học ở New Haven, các bức tường cũng chính là công cụ dạy học. Melissa Sands - giáo viên mẫu giáo - đưa học trò ra sân để học toán từ những bức tường - Ảnh: The New York Times
Không phải là cái hộp
Các nhà giáo dục và các kiến trúc sư cho rằng những trường học mới xây dựng đang thách thức những khái niệm có từ những năm 1950 và được chấp nhận từ đó đến nay, rằng các tòa nhà trường học chỉ cần đáp ứng mục tiêu an toàn, được xây xong vừa rẻ vừa nhanh, đặc biệt ở các thành phố đang phát triển nhanh và vùng ngoại ô. "Người ta đã từng nghĩ rằng trường học giống như nhà kho chứa lũ trẻ - Tom Roger nói - Họ nghĩ nhà trường cũng như cái hộp, cần gì phải đẹp".
Nhưng ông Roger và nhiều người khác hiểu rằng có những lo ngại liên quan tới môi trường học tập và sức khỏe xung quanh chất lượng không khí và ánh sáng trong lớp học. Bây giờ nghệ thuật đã trở thành một phần không thể thiếu được trong nhiều trường học, với hỗ trợ kinh phí của cha mẹ và chính quyền địa phương.
Ví dụ bang Washington đã chi 509.744 USD để tạo và lắp đặt các tác phẩm nghệ thuật ở 14 trường công trong hai năm qua. Bang Maine cũng có chương trình tương tự trong năm vừa qua khi tặng Trường tiểu học Dirigo các bức tranh và tác phẩm điêu khắc trị giá 44.400 USD để đặt ở thư viện, quán cà phê tự phục vụ và sảnh nhà trường.
Barry Svigals, kiến trúc sư phụ trách dự án, nói ông hình dung nơi học tập lý tưởng là nơi thúc đẩy sứ mệnh giáo dục của nhà trường qua việc giúp các em tự tìm kiếm, tự phát hiện những kiến thức mới, song song đó các em cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.
Natisel Lopez, 12 tuổi, học lớp 7, nói các tác phẩm điêu khắc trên tường đẹp tuyệt vời đến nỗi em thường dừng lại để ngắm, thậm chí còn thử sáng tác vài tác phẩm của mình. "Quá tuyệt vời - em nói - Các tác phẩm trên tường khiến em có thêm động lực để làm những điều mới lạ".
KHỔNG LOAN
(Theo The New York Times)
| Phản ứng: |
Thứ hai, ngày 12 tháng mười năm 2009
Bài thuốc chữa vôi hóa cột sống truyền 3 đời
12/10/2009 07:37:15
- Vôi hóa cột sống, đau lưng là chứng bệnh hành hạ nhiều người, đặc biệt là từ tuổi trung niên trở đi. Một lương y nhiều năm qua đã giúp các bệnh nhân loại bỏ triệu chứng của căn bệnh khó chịu này...
TIN LIÊN QUAN
Tuyệt "chiêu" thổi trầu chữa gãy xương của người Thái
Gặp "nhân chứng" và chuyên gia
Bắt mạch chân, chữa vô sinh bằng y học cổ truyền
Bà Lâm, người chữa khỏi 1.200 ca vô sinh
Ho 20 năm chữa khỏi bằng Đông y
Sau 24h khỏi liền hóc xương gà
Loạt bài các phương thuốc dân gian lạ đăng trên Bee đã nhận được sự quan tâm của đông đảo bạn đọc. Trong mấy tháng qua, nhóm phóng viên Bee đã tiếp tục dày công tìm được những phương thuốc mới, xin được giới thiệu cùng bạn đọc.
Chữa khỏi bệnh “không thể chữa khỏi”
Ẩn mình sau phố Tràng Tiền (Hà Nội) náo nhiệt là căn nhà của lương y, nhà thư pháp Nguyễn Văn Bách. Cụ Bách đã truyền nghề thuốc cho con trai là lương y Nguyễn Kỷ Thiên và nay chỉ viết chữ, đàm đạo chữ nghĩa với bằng hữu hoặc giảng giải cho lớp hậu sinh.
Ông Thiên đang bốc thuốc. Ảnh: Trần Hải
Trong số nhiều người đến nhà cụ Bách, bệnh nhân Trần Thị Hồng (đến từ Hà Tĩnh) bị đau lưng nặng, rất khó khăn mới có thể đứng lên hoặc ngồi xuống. Các bác sĩ Bệnh viện Bạch Mai kết luận, bà Hồng bị vôi hóa cột sống, chỉ có thể tiêm giảm đau chứ không thể chữa khỏi.
Lương y Nguyễn Kỷ Thiên đã cẩn thận bắt mạch và trầm ngâm một lúc rồi ghi ra giấy đơn thuốc Bắc."Lưu ý, uống thang đầu tiên sẽ rất đau. Sau một thời gian, triệu chứng đau giảm dần, cho đến khi mất hẳn là khỏi. Do đó, khi uống thuốc, thấy đau thì đừng sợ", lương y Thiên dặn.
Đêm của ngày đầu tiên uống thuốc, bà Hồng không thể chợp mắt vì xương khớp đau nhừ, không thể ngồi dậy hay đứng lên mà chỉ nằm. Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa... cho đến khi uống hết thang thuốc thứ 10 thì sự đau đớn, khó chịu thường ngày biến mất.
"Không thể tin là tôi có thể hết đau lưng - chứng bệnh đã hành hạ tôi trong nhiều năm qua. Giờ tôi có thể đi lại, thậm chí chạy, tập thể dục bình thường", bà Hồng vui vẻ nói.
Cuốn sổ của lương y Nguyễn Kỷ Thiên càng ngày càng dày lên, trong đó ghi rõ tên, tuổi, địa chỉ, bệnh trạng và đơn thuốc của từng người.
"Đông Tây cơ bản giống nhau"
Cụ Nguyễn Văn Bách là một trong những thành viên tham gia sáng lập Viện Đông y năm 1959.
Cụ cùng 26 vị túc nho duyệt bộ “Hải thượng y tông tâm lĩnh”, trong đó, cụ là người chịu trách nhiệm bản thảo cuối cùng.
Nói về bài thuốc của mình, lương y Thiên khiêm tốn: Có gì đâu, Đông y và Tây y cơ bản giống nhau. Nếu gai cột sống, Đông y quan niệm, khí huyết lưu thông không tốt, Tây y cũng cho rằng, do máu lưu thông không tốt nên mới gây đau. Phương pháp điều trị, nhiều loại thuốc Tây y chiết xuất từ thảo mộc, còn đông y thì dùng các loại cỏ cây sắc lên uống...
Theo lương y Thiên, đau lưng cũng như nhiều bệnh khác, Đông y chia ra 3 loại: hàn (lạnh), nhiệt (nóng), trung tính. Việc xác định một người thuộc thể nào các thầy thuốc sử dụng: vọng, văn (nghe), vấn (hỏi), thiết (bắt mạch).
Ngày nay, với sự hỗ trợ của các phương tiện y khoa, các lương y có thể sử dụng kết quả chụp, chiếu, siêu âm... để chẩn đoán bệnh một cách chính xác.
"Với bệnh vôi hóa cột sống, Đông y có thể làm giảm đau, làm chậm hoặc dừng quá trình thoái hóa. Chứ muốn chữa khỏi như mới thì không có đâu", lương y Thiên nói. Ở nước ta, độ ẩm cao nên dễ bị phong thấp. Do đó, nếu người giữ ẩm nhiều quá thì phải trừ thấp, hoạt huyết, người gầy yếu thì thêm các vị bồi bổ cơ thể.
Nếu như các loại thuốc giảm đau trong Tây y rất có hại cho dạ dày, thì cách giảm đau của Đông y dựa trên một nguyên lý khác. Khi cắt thuốc, tùy theo loại bệnh, thể trạng bệnh nhân mà thầy thuốc sẽ gia giảm các vị quân (chính), thần (phụ), tá (phụ trợ), sứ (môi giới, dẫn dắt). Và như vậy, thuốc sẽ được dẫn vào kinh mạch, cân bằng và giảm bớt tác dụng phụ.
Nhà thư pháp sáng lập Viện Đông y
Theo lương y Thiên, bệnh đau lưng, vôi hóa cột sống chỉ là bệnh... đơn giản. "Nhiều bệnh khó chữa, người thầy thuốc phải theo dõi kỹ. Với những trường hợp như vậy, khi thấy tiến triển của bệnh, bệnh nhân mới thật sự... sướng", lương y Thiên quả quyết.
Nhà thư pháp Nguyễn Văn Bách nay chỉ viết chữ và đàm đạo về chữ nghĩa với bằng hữu và lớp hậu sinh.
Lương y Nguyễn Kỷ Thiên nói là "đơn giản" bởi ông vốn sinh ra trong một gia đình nhiều đời làm thuốc. Ông nội ông, cụ đồ Nguyễn Văn Nghiễn là người làm thuốc, dạy chữ Hán ở Hải Dương. Bố ông, cụ Nguyễn Văn Bách cũng là thầy thuốc, nhà thư pháp nổi tiếng ở Hà Nội.
Cụ Nguyễn Văn Bách là người tinh thông Hán học, đã khảo cứu và dịch rất nhiều sách quý về thuốc bằng chữ Hán. Trong đó cuốn "Thuốc hay tay đảm: Những bài thuốc Nam hay" đã tái bản hàng chục lần.
Cụ Bách cũng là một trong những thành viên tham gia sáng lập Viện Đông y từ năm 1959. Cụ cùng 26 vị túc nho khác dịch duyệt bộ "Hải Thượng y tông tâm lĩnh", trong đó, cụ là người chịu trách nhiệm bản thảo lần cuối.
Lương y Thiên nói không nhớ lần đầu tiên tiếp xúc với thuốc từ khi nào. Chỉ nhớ, từ bé đã giúp cha bốc thuốc, trị bệnh cứu người. Khi lớn lên, ông theo học 3 năm ở trường trung cấp Đông y Hà Nội. Tiếp sau đó, ông học tiếp 3 năm nữa ở Trường Đông y Tuệ Tĩnh.
Đông A - Tiến Dũng
- Vôi hóa cột sống, đau lưng là chứng bệnh hành hạ nhiều người, đặc biệt là từ tuổi trung niên trở đi. Một lương y nhiều năm qua đã giúp các bệnh nhân loại bỏ triệu chứng của căn bệnh khó chịu này...
TIN LIÊN QUAN
Tuyệt "chiêu" thổi trầu chữa gãy xương của người Thái
Gặp "nhân chứng" và chuyên gia
Bắt mạch chân, chữa vô sinh bằng y học cổ truyền
Bà Lâm, người chữa khỏi 1.200 ca vô sinh
Ho 20 năm chữa khỏi bằng Đông y
Sau 24h khỏi liền hóc xương gà
Loạt bài các phương thuốc dân gian lạ đăng trên Bee đã nhận được sự quan tâm của đông đảo bạn đọc. Trong mấy tháng qua, nhóm phóng viên Bee đã tiếp tục dày công tìm được những phương thuốc mới, xin được giới thiệu cùng bạn đọc.
Chữa khỏi bệnh “không thể chữa khỏi”
Ẩn mình sau phố Tràng Tiền (Hà Nội) náo nhiệt là căn nhà của lương y, nhà thư pháp Nguyễn Văn Bách. Cụ Bách đã truyền nghề thuốc cho con trai là lương y Nguyễn Kỷ Thiên và nay chỉ viết chữ, đàm đạo chữ nghĩa với bằng hữu hoặc giảng giải cho lớp hậu sinh.
Ông Thiên đang bốc thuốc. Ảnh: Trần Hải
Trong số nhiều người đến nhà cụ Bách, bệnh nhân Trần Thị Hồng (đến từ Hà Tĩnh) bị đau lưng nặng, rất khó khăn mới có thể đứng lên hoặc ngồi xuống. Các bác sĩ Bệnh viện Bạch Mai kết luận, bà Hồng bị vôi hóa cột sống, chỉ có thể tiêm giảm đau chứ không thể chữa khỏi.
Lương y Nguyễn Kỷ Thiên đã cẩn thận bắt mạch và trầm ngâm một lúc rồi ghi ra giấy đơn thuốc Bắc."Lưu ý, uống thang đầu tiên sẽ rất đau. Sau một thời gian, triệu chứng đau giảm dần, cho đến khi mất hẳn là khỏi. Do đó, khi uống thuốc, thấy đau thì đừng sợ", lương y Thiên dặn.
Đêm của ngày đầu tiên uống thuốc, bà Hồng không thể chợp mắt vì xương khớp đau nhừ, không thể ngồi dậy hay đứng lên mà chỉ nằm. Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa... cho đến khi uống hết thang thuốc thứ 10 thì sự đau đớn, khó chịu thường ngày biến mất.
"Không thể tin là tôi có thể hết đau lưng - chứng bệnh đã hành hạ tôi trong nhiều năm qua. Giờ tôi có thể đi lại, thậm chí chạy, tập thể dục bình thường", bà Hồng vui vẻ nói.
Cuốn sổ của lương y Nguyễn Kỷ Thiên càng ngày càng dày lên, trong đó ghi rõ tên, tuổi, địa chỉ, bệnh trạng và đơn thuốc của từng người.
"Đông Tây cơ bản giống nhau"
Cụ Nguyễn Văn Bách là một trong những thành viên tham gia sáng lập Viện Đông y năm 1959.
Cụ cùng 26 vị túc nho duyệt bộ “Hải thượng y tông tâm lĩnh”, trong đó, cụ là người chịu trách nhiệm bản thảo cuối cùng.
Nói về bài thuốc của mình, lương y Thiên khiêm tốn: Có gì đâu, Đông y và Tây y cơ bản giống nhau. Nếu gai cột sống, Đông y quan niệm, khí huyết lưu thông không tốt, Tây y cũng cho rằng, do máu lưu thông không tốt nên mới gây đau. Phương pháp điều trị, nhiều loại thuốc Tây y chiết xuất từ thảo mộc, còn đông y thì dùng các loại cỏ cây sắc lên uống...
Theo lương y Thiên, đau lưng cũng như nhiều bệnh khác, Đông y chia ra 3 loại: hàn (lạnh), nhiệt (nóng), trung tính. Việc xác định một người thuộc thể nào các thầy thuốc sử dụng: vọng, văn (nghe), vấn (hỏi), thiết (bắt mạch).
Ngày nay, với sự hỗ trợ của các phương tiện y khoa, các lương y có thể sử dụng kết quả chụp, chiếu, siêu âm... để chẩn đoán bệnh một cách chính xác.
"Với bệnh vôi hóa cột sống, Đông y có thể làm giảm đau, làm chậm hoặc dừng quá trình thoái hóa. Chứ muốn chữa khỏi như mới thì không có đâu", lương y Thiên nói. Ở nước ta, độ ẩm cao nên dễ bị phong thấp. Do đó, nếu người giữ ẩm nhiều quá thì phải trừ thấp, hoạt huyết, người gầy yếu thì thêm các vị bồi bổ cơ thể.
Nếu như các loại thuốc giảm đau trong Tây y rất có hại cho dạ dày, thì cách giảm đau của Đông y dựa trên một nguyên lý khác. Khi cắt thuốc, tùy theo loại bệnh, thể trạng bệnh nhân mà thầy thuốc sẽ gia giảm các vị quân (chính), thần (phụ), tá (phụ trợ), sứ (môi giới, dẫn dắt). Và như vậy, thuốc sẽ được dẫn vào kinh mạch, cân bằng và giảm bớt tác dụng phụ.
Nhà thư pháp sáng lập Viện Đông y
Theo lương y Thiên, bệnh đau lưng, vôi hóa cột sống chỉ là bệnh... đơn giản. "Nhiều bệnh khó chữa, người thầy thuốc phải theo dõi kỹ. Với những trường hợp như vậy, khi thấy tiến triển của bệnh, bệnh nhân mới thật sự... sướng", lương y Thiên quả quyết.
Nhà thư pháp Nguyễn Văn Bách nay chỉ viết chữ và đàm đạo về chữ nghĩa với bằng hữu và lớp hậu sinh.
Lương y Nguyễn Kỷ Thiên nói là "đơn giản" bởi ông vốn sinh ra trong một gia đình nhiều đời làm thuốc. Ông nội ông, cụ đồ Nguyễn Văn Nghiễn là người làm thuốc, dạy chữ Hán ở Hải Dương. Bố ông, cụ Nguyễn Văn Bách cũng là thầy thuốc, nhà thư pháp nổi tiếng ở Hà Nội.
Cụ Nguyễn Văn Bách là người tinh thông Hán học, đã khảo cứu và dịch rất nhiều sách quý về thuốc bằng chữ Hán. Trong đó cuốn "Thuốc hay tay đảm: Những bài thuốc Nam hay" đã tái bản hàng chục lần.
Cụ Bách cũng là một trong những thành viên tham gia sáng lập Viện Đông y từ năm 1959. Cụ cùng 26 vị túc nho khác dịch duyệt bộ "Hải Thượng y tông tâm lĩnh", trong đó, cụ là người chịu trách nhiệm bản thảo lần cuối.
Lương y Thiên nói không nhớ lần đầu tiên tiếp xúc với thuốc từ khi nào. Chỉ nhớ, từ bé đã giúp cha bốc thuốc, trị bệnh cứu người. Khi lớn lên, ông theo học 3 năm ở trường trung cấp Đông y Hà Nội. Tiếp sau đó, ông học tiếp 3 năm nữa ở Trường Đông y Tuệ Tĩnh.
Đông A - Tiến Dũng
Nhãn:
Người Việt,
Y tế
| Phản ứng: |
Thứ ba, ngày 06 tháng mười năm 2009
Chúng ta đang dạy con theo phương pháp huấn luyện động vật
'Phụ huynh Việt đầy tính gia trưởng nông dân'
Cập nhật lúc 09:27, Thứ Ba, 06/10/2009 (GMT+7)
,
- Điều sâu xa nhất ảnh hưởng đến sự truyền thông giữa cha mẹ và con cái chính là tính gia trưởng của người nông dân đã “thâm căn cố đế” từ đời này sang đời khác. Khi nào còn quan điểm "hạ mình" thì cha mẹ không thể nói chuyện được với con cái. Khi mình hiểu người khác, mình "hạ mình" xuống 10 tuổi, 20 tuổi để hiểu con mình, là mình nâng mình lên, chứ đâu phải là "hạ mình".
Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Thị Lệ Hằng (Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam) bày tỏ quan điểm như vậy trong câu chuyện "đòn roi và dạy trẻ" mà bà theo dõi trên VietNamNet trong tháng 9.
Ảnh: Lê Anh Dũng.
"Chưa ai lớn lên nhờ roi vọt"
Theo khảo sát của VietNamNet trong diễn đàn đòn roi trong giáo dục”, với câu hỏi ”Phụ huynh, giáo viên có nên dùng roi vọt để dạy con? ”, có 7.743 người (chiếm 67,63% trong tỷ lệ 11.000 phiếu bầu) cho rằng "có thể, nhưng phải phù hợp"; 3.563 người (chiếm 32,7%) cho rằng "không nên".
Tuy nhiên, tỷ lệ ủng hộ đòn roi khi bài viết đầu tiên về chủ đề này được khai mở là 88%. Là một nhà nghiên cứu về giáo dục, bà nghĩ gì về những con số này?
Đó là sự bao biện của người lớn, tìm cách biện minh cho những hành vi đã làm của người lớn đối với con trẻ.
Nói đến ứng xử là nói đến văn hóa.
Cách dùng roi cũng là một loại ứng xử, mà văn hóa thì không thể dùng phản xạ có điều kiện làm chuẩn mực.
Nếu bây giờ chúng ta coi việc dùng roi vọt để đưa con cái vào khuôn khổ, dùng kỷ luật thép để tạo ra những phản xạ có điều kiện ở con trẻ, thì đó là một quan niệm hết sức sai lầm trong giáo dục và phát triển con người.
Tất cả các phương tiện hiện đại, bề dày văn hóa được vun đắp, những thành tựu văn minh... là để con người cốt thành “NGƯỜI” hơn, chứ không lấy quy luật huấn luyện động vật làm chuẩn mực ứng xử.
Thưa bà, nhưng nhiều người đã thành đạt trong xã hội lại cho rằng, sự trưởng thành của họ hôm nay là nhờ vào đòn roi của bố mẹ, thầy cô và khẳng định: “con cái chúng tôi cũng cần đòn roi”?
Qua cuộc phỏng vấn này, tôi muốn nói lời xin lỗi đến các con, vì đã hai lần trong đời, tôi sử dụng đòn roi để dạy dỗ con cái. Là một người mẹ và một nhà giáo, cho đến bây giờ nghĩ lại, tôi thấy tràn ngập trong mình sự mặc cảm, nỗi xấu hổ và ân hận khi nghĩ về cách hành xử đó.
Tôi cứ nghĩ cùng với thời gian thì nỗi đau này sẽ nguôi ngoai đi, nhưng càng theo thời gian thì nỗi đau càng lớn hơn, nhất là mỗi khi nhìn vào sự trưởng thành nhân hậu của chúng.
Từ sai lầm của mình, tôi chỉ muốn nói với các bậc phụ huynh khác, là hãy suy nghĩ trước khi làm một việc như vậy!
Bản thân tôi đã hỏi nhiều người, nhưng chưa một ai khẳng định họ lớn lên là nhờ roi vọt.
Nhưng có một điều tôi có thể khẳng định, là những đứa con hết sức rộng lòng với cha mẹ, chúng nhìn về những nỗi đau đòn roi mà cha mẹ gây nên bằng một cái nhìn cảm thông và tha thứ.
Tại sao cha mẹ đánh mình? Vì cha mẹ ức chế, vì cha mẹ khổ, vì cha mẹ phải chịu quá nhiều áp lực để nuôi mình ăn học, vì mình nghịch quá…
Nhưng chính điều này lại làm cho những bậc làm cha, làm mẹ sau này “lạm dụng” sự tha thứ đó đề tùy tiện áp đặt lên những đứa con của mình.
Trong xã hội Á Đông như Việt Nam, hầu như mọi người coi đó là chuyện bình thường và ít ai lật lại vấn đề.
Bố mẹ đánh mình, mình đánh con, thực sự đã trở thành một cái gì quen thuộc, mặc nhiên cha mẹ đẻ ra con cái, nuôi nấng con thì phải có uy quyền với con cái - nên mới có câu: “Con cãi cha mẹ trăm đường con hư”.
Trẻ em không có LỖI
- “Có thể dùng đòn roi, nhưng phải phù hợp”. Hơn một nửa số người tham gia cuộc khảo sát đồng ý với ý kiến này. Họ gọi đó là những đòn roi có hiểu biết, tình yêu thương, do cha mẹ muốn dạy dỗ con cái được tốt hơn, chứ không vì cố ý trút giận hay xúc phạm đến con cái?
Kiên nhẫn chờ đợi. Tác động tích cực và chờ đợi là bài học suốt đời của những người làm giáo dục.
- Không một cha mẹ nào đánh con mà cái tâm, động cơ là không tốt (không nói đến những trường hợp bạo hành, có vấn đề về thần kinh), nhưng chúng ta phải quan niệm lại với nhau, thế nào được coi là LỖI của trẻ em?
Với tư cách của một nhà giáo dục, tôi quan niệm triệt để rằng, trẻ con không có lỗi.
Chúng ta hãy tự hỏi với nhau rằng, những lỗi để chúng ta quất roi vào da thịt con cái là gì: là con không vâng lời cha mẹ, thầy cô, là cha mẹ bắt con làm thế này mà con lại làm cái kia…
Hệ thần kinh sinh học của một đứa trẻ trước năm 12 tuổi chưa hoàn thiện. Vậy khi đứa trẻ gây ra chuyện gì thì đương nhiên, cha mẹ và xã hội phải hỗ trợ nó.
Trong sự phát triển, đứa trẻ phải vặn vẹo, phải tự đấu tranh, xung đột, va chạm với những điều xung quanh và chính với bản thân mình.
Vậy khi nó va chạm vào anh, nếu anh cứng thì nó sẽ gãy, còn nếu anh làm "nôi", thì nó sẽ vượt qua được điều đó.
Sau 12 tuổi, đứa trẻ cần được cư xử một cách người lớn hơn.
Ngay cả những người lớn cũng không dám khẳng định tôi không mắc sai lầm, vậy đứa trẻ trong quá trình trở thành người lớn, cũng sẽ có những sai lầm, những nhận thức có thể sai lạc. Bố mẹ không thể vụt một roi là chuyển từ nhận thức này sang nhận thức khác, mà nhận thức là một quá trình.
Tôi có một anh bạn là tiến sĩ toán học, anh đã rất thành công trong việc dạy dỗ trẻ em từ chỗ không hiểu gì về toán đến chỗ NGỘ ra được bản chất toán học chỉ bằng một bí quyết là: KĨ THUẬT CHỜ.
Kiên nhẫn chờ đợi. Tác động tích cực và chờ đợi là bài học suốt đời của những người làm giáo dục. Hiểu cho đến tận cùng, ngay khi chúng ta làm cha mẹ thì cũng từ lúc đó cha mẹ chính là nhà giáo dục.
Ở các xã hội phát triển thì các bậc phụ huynh sẽ đối diện với con cái như thế nào khi con cái gặp vấn đề với cha mẹ và xã hội?
Ý thức tôn trọng đứa trẻ của họ lớn hơn VN rất nhiều. Trẻ em có quyền kiện cha mẹ vì lạm dụng bạo lực. Nếu cha mẹ bị phát hiện để con dưới 11 tuổi ở nhà một mình thì bị xử phạt bởi vì họ cho rằng, vào tuổi đó, đứa trẻ chưa thể tự mình xử lý đúng nếu có một việc gì đó xảy ra.
Ở đây, tôi không dùng phương pháp so sánh vì mỗi dân tộc đều có một đặc điểm văn hóa xã hội, một tính chất tâm lý khác nhau.
Nhưng, tại sao những đứa trẻ trong các xã hội phát triển chúng độc lập, sáng tạo và tự do hơn nhiều trẻ em của chúng ta trong những lựa chọn, quyết định trong cuộc đời?.
Và chúng ta đều thấy hầu hết những giải Nobel, những phát minh, sáng chế, những thành tựu văn minh thúc đẩy cuộc sống hôm nay đều xuất phát từ những quốc gia đó.
Xã hội Á Đông dạy con theo nguyên tắc, khuôn khổ, mệnh lệnh… và cái cuối cùng là những thành tựu khoa học, công nghệ rất ít
Khi còn quan điểm "hạ mình"...
Như bà vừa nói, mỗi một dân tộc đều có một đặc điểm tâm lý, văn hóa riêng. Vậy, biện pháp roi vọt có khi nào sẽ thích hợp với một xã hội Á Đông với truyền thống tôn trọng người nhà, kính trên nhường dưới, tôn ti trật tự như ở VN?
Khi nào còn quan điểm "hạ mình" thì cha mẹ không thể nói chuyện được với con cái. Khi mình hiểu người khác, mình "hạ mình" xuống 10 tuổi, 20 tuổi để hiểu con mình, là mình nâng mình lên, chứ đâu phải là "hạ mình".
Nếu chúng ta thấm nhuần sâu sắc đạo Khổng thì quan hệ cha con, gia đình, xã hội ngày nay đã không lộn xộn như hiện nay.
Theo tôi, điều sâu xa nhất ảnh hưởng đến sự truyền thông giữa cha mẹ và con cái chính là tính gia trưởng của người nông dân đã “thâm căn cố đế” từ đời này sang đời khác.
Tính ích kỷ bậc trên, chiếu trên chiếu dưới, cây đa cây đề, lấy tuổi tác làm tiêu chuẩn đánh giá, trên tuổi thì cái gì cũng trên hết... gây ra sự đối sự với của cha mẹ với con cái như hiện nay
Khi nào còn quan điểm "hạ mình" thì cha mẹ không thể nói chuyện được với con cái. Khi mình hiểu người khác, mình "hạ mình" xuống 10 tuổi, 20 tuổi để hiểu con mình, là mình nâng mình lên, chứ đâu phải là "hạ mình".
Đôi khi, người lớn thường hay bấu víu vào những cái thâm căn cố đế để biện minh cho những hành xử của mình. Nhiều lúc tôi tự hỏi, tại sao một dân tộc có những đứa trẻ thông minh, xinh xắn như thế mà qua bàn tay nhào nặn của gia đình, nhà trưởng đã trở thành một đứa trẻ mang thần sắc lơ ngơ?
Chúng đang phải chịu những áp lực quá lớn, một áp lực không phải sống cho cuộc đời của chính nó mà là cho những mơ ước, mong muốn của cha mẹ, là tấm huy chương trên ngực cha mẹ, là một công dân phát triển toàn diện cho xã hội.
Ở Pháp người ta quan niệm rằng: mỗi đứa trẻ là một thiên tài mà nền giáo dục cần khám phá nguồn năng lượng lớn lao có trong mỗi đứa trẻ này, nếu được giải phóng đúng lúc, đúng tuổi, được tự do mơ mộng, tự do suy nghĩ, tự do sắp xếp công việc mình thích, quyết định những lựa chọn lớn trong cuộc đời mình, thì xã hội sẽ giải mã được những nguồn năng lượng khổng lồ ăm ắp sinh khí đó.
(còn tiếp)
Sơn Khê (thực hiện)
Cập nhật lúc 09:27, Thứ Ba, 06/10/2009 (GMT+7)
,
- Điều sâu xa nhất ảnh hưởng đến sự truyền thông giữa cha mẹ và con cái chính là tính gia trưởng của người nông dân đã “thâm căn cố đế” từ đời này sang đời khác. Khi nào còn quan điểm "hạ mình" thì cha mẹ không thể nói chuyện được với con cái. Khi mình hiểu người khác, mình "hạ mình" xuống 10 tuổi, 20 tuổi để hiểu con mình, là mình nâng mình lên, chứ đâu phải là "hạ mình".
Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Thị Lệ Hằng (Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam) bày tỏ quan điểm như vậy trong câu chuyện "đòn roi và dạy trẻ" mà bà theo dõi trên VietNamNet trong tháng 9.
Ảnh: Lê Anh Dũng.
"Chưa ai lớn lên nhờ roi vọt"
Theo khảo sát của VietNamNet trong diễn đàn đòn roi trong giáo dục”, với câu hỏi ”Phụ huynh, giáo viên có nên dùng roi vọt để dạy con? ”, có 7.743 người (chiếm 67,63% trong tỷ lệ 11.000 phiếu bầu) cho rằng "có thể, nhưng phải phù hợp"; 3.563 người (chiếm 32,7%) cho rằng "không nên".
Tuy nhiên, tỷ lệ ủng hộ đòn roi khi bài viết đầu tiên về chủ đề này được khai mở là 88%. Là một nhà nghiên cứu về giáo dục, bà nghĩ gì về những con số này?
Đó là sự bao biện của người lớn, tìm cách biện minh cho những hành vi đã làm của người lớn đối với con trẻ.
Nói đến ứng xử là nói đến văn hóa.
Cách dùng roi cũng là một loại ứng xử, mà văn hóa thì không thể dùng phản xạ có điều kiện làm chuẩn mực.
Nếu bây giờ chúng ta coi việc dùng roi vọt để đưa con cái vào khuôn khổ, dùng kỷ luật thép để tạo ra những phản xạ có điều kiện ở con trẻ, thì đó là một quan niệm hết sức sai lầm trong giáo dục và phát triển con người.
Tất cả các phương tiện hiện đại, bề dày văn hóa được vun đắp, những thành tựu văn minh... là để con người cốt thành “NGƯỜI” hơn, chứ không lấy quy luật huấn luyện động vật làm chuẩn mực ứng xử.
Thưa bà, nhưng nhiều người đã thành đạt trong xã hội lại cho rằng, sự trưởng thành của họ hôm nay là nhờ vào đòn roi của bố mẹ, thầy cô và khẳng định: “con cái chúng tôi cũng cần đòn roi”?
Qua cuộc phỏng vấn này, tôi muốn nói lời xin lỗi đến các con, vì đã hai lần trong đời, tôi sử dụng đòn roi để dạy dỗ con cái. Là một người mẹ và một nhà giáo, cho đến bây giờ nghĩ lại, tôi thấy tràn ngập trong mình sự mặc cảm, nỗi xấu hổ và ân hận khi nghĩ về cách hành xử đó.
Tôi cứ nghĩ cùng với thời gian thì nỗi đau này sẽ nguôi ngoai đi, nhưng càng theo thời gian thì nỗi đau càng lớn hơn, nhất là mỗi khi nhìn vào sự trưởng thành nhân hậu của chúng.
Từ sai lầm của mình, tôi chỉ muốn nói với các bậc phụ huynh khác, là hãy suy nghĩ trước khi làm một việc như vậy!
Bản thân tôi đã hỏi nhiều người, nhưng chưa một ai khẳng định họ lớn lên là nhờ roi vọt.
Nhưng có một điều tôi có thể khẳng định, là những đứa con hết sức rộng lòng với cha mẹ, chúng nhìn về những nỗi đau đòn roi mà cha mẹ gây nên bằng một cái nhìn cảm thông và tha thứ.
Tại sao cha mẹ đánh mình? Vì cha mẹ ức chế, vì cha mẹ khổ, vì cha mẹ phải chịu quá nhiều áp lực để nuôi mình ăn học, vì mình nghịch quá…
Nhưng chính điều này lại làm cho những bậc làm cha, làm mẹ sau này “lạm dụng” sự tha thứ đó đề tùy tiện áp đặt lên những đứa con của mình.
Trong xã hội Á Đông như Việt Nam, hầu như mọi người coi đó là chuyện bình thường và ít ai lật lại vấn đề.
Bố mẹ đánh mình, mình đánh con, thực sự đã trở thành một cái gì quen thuộc, mặc nhiên cha mẹ đẻ ra con cái, nuôi nấng con thì phải có uy quyền với con cái - nên mới có câu: “Con cãi cha mẹ trăm đường con hư”.
Trẻ em không có LỖI
- “Có thể dùng đòn roi, nhưng phải phù hợp”. Hơn một nửa số người tham gia cuộc khảo sát đồng ý với ý kiến này. Họ gọi đó là những đòn roi có hiểu biết, tình yêu thương, do cha mẹ muốn dạy dỗ con cái được tốt hơn, chứ không vì cố ý trút giận hay xúc phạm đến con cái?
Kiên nhẫn chờ đợi. Tác động tích cực và chờ đợi là bài học suốt đời của những người làm giáo dục.
- Không một cha mẹ nào đánh con mà cái tâm, động cơ là không tốt (không nói đến những trường hợp bạo hành, có vấn đề về thần kinh), nhưng chúng ta phải quan niệm lại với nhau, thế nào được coi là LỖI của trẻ em?
Với tư cách của một nhà giáo dục, tôi quan niệm triệt để rằng, trẻ con không có lỗi.
Chúng ta hãy tự hỏi với nhau rằng, những lỗi để chúng ta quất roi vào da thịt con cái là gì: là con không vâng lời cha mẹ, thầy cô, là cha mẹ bắt con làm thế này mà con lại làm cái kia…
Hệ thần kinh sinh học của một đứa trẻ trước năm 12 tuổi chưa hoàn thiện. Vậy khi đứa trẻ gây ra chuyện gì thì đương nhiên, cha mẹ và xã hội phải hỗ trợ nó.
Trong sự phát triển, đứa trẻ phải vặn vẹo, phải tự đấu tranh, xung đột, va chạm với những điều xung quanh và chính với bản thân mình.
Vậy khi nó va chạm vào anh, nếu anh cứng thì nó sẽ gãy, còn nếu anh làm "nôi", thì nó sẽ vượt qua được điều đó.
Sau 12 tuổi, đứa trẻ cần được cư xử một cách người lớn hơn.
Ngay cả những người lớn cũng không dám khẳng định tôi không mắc sai lầm, vậy đứa trẻ trong quá trình trở thành người lớn, cũng sẽ có những sai lầm, những nhận thức có thể sai lạc. Bố mẹ không thể vụt một roi là chuyển từ nhận thức này sang nhận thức khác, mà nhận thức là một quá trình.
Tôi có một anh bạn là tiến sĩ toán học, anh đã rất thành công trong việc dạy dỗ trẻ em từ chỗ không hiểu gì về toán đến chỗ NGỘ ra được bản chất toán học chỉ bằng một bí quyết là: KĨ THUẬT CHỜ.
Kiên nhẫn chờ đợi. Tác động tích cực và chờ đợi là bài học suốt đời của những người làm giáo dục. Hiểu cho đến tận cùng, ngay khi chúng ta làm cha mẹ thì cũng từ lúc đó cha mẹ chính là nhà giáo dục.
Ở các xã hội phát triển thì các bậc phụ huynh sẽ đối diện với con cái như thế nào khi con cái gặp vấn đề với cha mẹ và xã hội?
Ý thức tôn trọng đứa trẻ của họ lớn hơn VN rất nhiều. Trẻ em có quyền kiện cha mẹ vì lạm dụng bạo lực. Nếu cha mẹ bị phát hiện để con dưới 11 tuổi ở nhà một mình thì bị xử phạt bởi vì họ cho rằng, vào tuổi đó, đứa trẻ chưa thể tự mình xử lý đúng nếu có một việc gì đó xảy ra.
Ở đây, tôi không dùng phương pháp so sánh vì mỗi dân tộc đều có một đặc điểm văn hóa xã hội, một tính chất tâm lý khác nhau.
Nhưng, tại sao những đứa trẻ trong các xã hội phát triển chúng độc lập, sáng tạo và tự do hơn nhiều trẻ em của chúng ta trong những lựa chọn, quyết định trong cuộc đời?.
Và chúng ta đều thấy hầu hết những giải Nobel, những phát minh, sáng chế, những thành tựu văn minh thúc đẩy cuộc sống hôm nay đều xuất phát từ những quốc gia đó.
Xã hội Á Đông dạy con theo nguyên tắc, khuôn khổ, mệnh lệnh… và cái cuối cùng là những thành tựu khoa học, công nghệ rất ít
Khi còn quan điểm "hạ mình"...
Như bà vừa nói, mỗi một dân tộc đều có một đặc điểm tâm lý, văn hóa riêng. Vậy, biện pháp roi vọt có khi nào sẽ thích hợp với một xã hội Á Đông với truyền thống tôn trọng người nhà, kính trên nhường dưới, tôn ti trật tự như ở VN?
Khi nào còn quan điểm "hạ mình" thì cha mẹ không thể nói chuyện được với con cái. Khi mình hiểu người khác, mình "hạ mình" xuống 10 tuổi, 20 tuổi để hiểu con mình, là mình nâng mình lên, chứ đâu phải là "hạ mình".
Nếu chúng ta thấm nhuần sâu sắc đạo Khổng thì quan hệ cha con, gia đình, xã hội ngày nay đã không lộn xộn như hiện nay.
Theo tôi, điều sâu xa nhất ảnh hưởng đến sự truyền thông giữa cha mẹ và con cái chính là tính gia trưởng của người nông dân đã “thâm căn cố đế” từ đời này sang đời khác.
Tính ích kỷ bậc trên, chiếu trên chiếu dưới, cây đa cây đề, lấy tuổi tác làm tiêu chuẩn đánh giá, trên tuổi thì cái gì cũng trên hết... gây ra sự đối sự với của cha mẹ với con cái như hiện nay
Khi nào còn quan điểm "hạ mình" thì cha mẹ không thể nói chuyện được với con cái. Khi mình hiểu người khác, mình "hạ mình" xuống 10 tuổi, 20 tuổi để hiểu con mình, là mình nâng mình lên, chứ đâu phải là "hạ mình".
Đôi khi, người lớn thường hay bấu víu vào những cái thâm căn cố đế để biện minh cho những hành xử của mình. Nhiều lúc tôi tự hỏi, tại sao một dân tộc có những đứa trẻ thông minh, xinh xắn như thế mà qua bàn tay nhào nặn của gia đình, nhà trưởng đã trở thành một đứa trẻ mang thần sắc lơ ngơ?
Chúng đang phải chịu những áp lực quá lớn, một áp lực không phải sống cho cuộc đời của chính nó mà là cho những mơ ước, mong muốn của cha mẹ, là tấm huy chương trên ngực cha mẹ, là một công dân phát triển toàn diện cho xã hội.
Ở Pháp người ta quan niệm rằng: mỗi đứa trẻ là một thiên tài mà nền giáo dục cần khám phá nguồn năng lượng lớn lao có trong mỗi đứa trẻ này, nếu được giải phóng đúng lúc, đúng tuổi, được tự do mơ mộng, tự do suy nghĩ, tự do sắp xếp công việc mình thích, quyết định những lựa chọn lớn trong cuộc đời mình, thì xã hội sẽ giải mã được những nguồn năng lượng khổng lồ ăm ắp sinh khí đó.
(còn tiếp)
Sơn Khê (thực hiện)
Nhãn:
Cuộc sống,
Giáo dục,
Hồn Việt,
Người Việt,
Suy nghĩ,
Thời sự,
Tâm lý,
Văn hóa,
Xã hội,
Xã hội học
| Phản ứng: |
Thứ ba, ngày 29 tháng chín năm 2009
Đánh mắng làm giảm trí thông minh của trẻ
Một nghiên cứu tại Mỹ cho thấy những trẻ thường xuyên bị đánh, mắng có chỉ số thông minh trung bình thấp hơn những trẻ khác.
Ảnh minh họa của irishtimes.com.
Telegraph cho biết, tiến sĩ Murray Straus, một nhà xã hội học của Đại học New Hampshire (Mỹ) đã nghiên cứu tác động của những hình phạt thể xác trong suốt 40 năm. Ông cho rằng việc người lớn nói chuyện với trẻ mỗi khi chúng mắc lỗi thúc đẩy sự phát triển của não. Ngược lại, những hình phạt thể xác có thể làm giảm khả năng tư duy của trẻ do chúng sợ hãi.
Để chứng minh, Straus và một đồng nghiệp thu thập dữ liệu của một cuộc khảo sát về sức khỏe trẻ em trên phạm vi toàn nước Mỹ năm 1986. Trong cuộc khảo sát này, người ta lấy dữ liệu của 1.510 trẻ trong độ tuổi từ 2 tới 9. Chỉ số thông minh (IQ), tình trạng sử dụng các hình phạt thể xác của cha mẹ các em được ghi lại theo từng năm. Straus chia trẻ thành hai nhóm. Một nhóm gồm các em từ 2 tới 4 tuổi, nhóm còn lại gồm các em từ 5 tới 9 tuổi.
Sau khi phân tích dữ liệu, hai nhà nghiên cứu nhận thấy 93% bà mẹ có trẻ từ 2 tới 4 tuổi đánh con ít nhất một lần/tuần. Trong khi đó chỉ có 58% bà mẹ áp dụng hình phạt thể xác đối với trẻ từ 5 tới 9 tuổi. Gần một nửa bà mẹ có con từ 2 tới 4 tuổi đánh con hơn 3 lần/tuần.
4 năm sau, những đứa trẻ 2-4 tuổi chưa bao giờ bị đánh có chỉ số IQ trung bình cao hơn 5,5 điểm so với những em thường xuyên chịu hình phạt thể xác. Tương tự, những trẻ 5-9 tuổi không bao giờ bị đánh có chỉ số IQ trung bình cao hơn 2 điểm so với những trẻ bị đánh từ một lần/tuần trở lên.
Straus đã tính tới nhiều yếu tố có thể tác động tới trí thông minh của trẻ trước khi kết luận hình phạt thể xác làm giảm chỉ số IQ. Ông cho rằng ở trẻ 2-4 tuổi, sự phát triển trí não của chúng phụ thuộc vào người mẹ.
“Nghiên cứu này cho thấy cha mẹ không nên tát vào mặt trẻ hay phát vào mông chúng trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Số lần áp dụng hình phạt thể xác càng nhiều thì tác động tiêu cực càng lớn”, Straus phát biểu.
Straus còn thu thập dữ liệu về trẻ em tại 32 nước để so sánh. Ông nhận thấy ở những nước mà người dân coi việc đánh con cái là chuyện bình thường, chỉ số IQ của trẻ em thấp hơn hẳn so với những nước cấm hành vi đánh đập trẻ.
Theo Telegraph, đây không phải là bằng chứng đầu tiên về tác động tiêu cực của hình phạt thể xác đối với sự phát triển trí tuệ. Nhiều nghiên cứu trước đây đã chứng minh điều tương tự. Trong một nghiên cứu mới nhất, các nhà khoa học đã sử dụng kỹ thuật hiện đại để chụp não những đứa trẻ bị đánh, mắng thường xuyên. Kết quả cho thấy não của chúng có ít chất xám (tế bào thần kinh) hơn trẻ không bao giờ hoặc hiếm khi chịu hình phạt thể xác. Sự căng thẳng, lo lắng và sợ hãi do bị đánh có thể là những nguyên nhân cản trở sự phát triển khả năng tư duy của trẻ.
Minh Long
Ảnh minh họa của irishtimes.com.
Telegraph cho biết, tiến sĩ Murray Straus, một nhà xã hội học của Đại học New Hampshire (Mỹ) đã nghiên cứu tác động của những hình phạt thể xác trong suốt 40 năm. Ông cho rằng việc người lớn nói chuyện với trẻ mỗi khi chúng mắc lỗi thúc đẩy sự phát triển của não. Ngược lại, những hình phạt thể xác có thể làm giảm khả năng tư duy của trẻ do chúng sợ hãi.
Để chứng minh, Straus và một đồng nghiệp thu thập dữ liệu của một cuộc khảo sát về sức khỏe trẻ em trên phạm vi toàn nước Mỹ năm 1986. Trong cuộc khảo sát này, người ta lấy dữ liệu của 1.510 trẻ trong độ tuổi từ 2 tới 9. Chỉ số thông minh (IQ), tình trạng sử dụng các hình phạt thể xác của cha mẹ các em được ghi lại theo từng năm. Straus chia trẻ thành hai nhóm. Một nhóm gồm các em từ 2 tới 4 tuổi, nhóm còn lại gồm các em từ 5 tới 9 tuổi.
Sau khi phân tích dữ liệu, hai nhà nghiên cứu nhận thấy 93% bà mẹ có trẻ từ 2 tới 4 tuổi đánh con ít nhất một lần/tuần. Trong khi đó chỉ có 58% bà mẹ áp dụng hình phạt thể xác đối với trẻ từ 5 tới 9 tuổi. Gần một nửa bà mẹ có con từ 2 tới 4 tuổi đánh con hơn 3 lần/tuần.
4 năm sau, những đứa trẻ 2-4 tuổi chưa bao giờ bị đánh có chỉ số IQ trung bình cao hơn 5,5 điểm so với những em thường xuyên chịu hình phạt thể xác. Tương tự, những trẻ 5-9 tuổi không bao giờ bị đánh có chỉ số IQ trung bình cao hơn 2 điểm so với những trẻ bị đánh từ một lần/tuần trở lên.
Straus đã tính tới nhiều yếu tố có thể tác động tới trí thông minh của trẻ trước khi kết luận hình phạt thể xác làm giảm chỉ số IQ. Ông cho rằng ở trẻ 2-4 tuổi, sự phát triển trí não của chúng phụ thuộc vào người mẹ.
“Nghiên cứu này cho thấy cha mẹ không nên tát vào mặt trẻ hay phát vào mông chúng trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Số lần áp dụng hình phạt thể xác càng nhiều thì tác động tiêu cực càng lớn”, Straus phát biểu.
Straus còn thu thập dữ liệu về trẻ em tại 32 nước để so sánh. Ông nhận thấy ở những nước mà người dân coi việc đánh con cái là chuyện bình thường, chỉ số IQ của trẻ em thấp hơn hẳn so với những nước cấm hành vi đánh đập trẻ.
Theo Telegraph, đây không phải là bằng chứng đầu tiên về tác động tiêu cực của hình phạt thể xác đối với sự phát triển trí tuệ. Nhiều nghiên cứu trước đây đã chứng minh điều tương tự. Trong một nghiên cứu mới nhất, các nhà khoa học đã sử dụng kỹ thuật hiện đại để chụp não những đứa trẻ bị đánh, mắng thường xuyên. Kết quả cho thấy não của chúng có ít chất xám (tế bào thần kinh) hơn trẻ không bao giờ hoặc hiếm khi chịu hình phạt thể xác. Sự căng thẳng, lo lắng và sợ hãi do bị đánh có thể là những nguyên nhân cản trở sự phát triển khả năng tư duy của trẻ.
Minh Long
Nhãn:
khoa học
| Phản ứng: |
Thứ hai, ngày 28 tháng chín năm 2009
Không dạy được thì đuổi học, một cách giáo dục không vì con người
Trước đây, hồi còn học cấp 3, lớp tôi có một bạn học sinh bị thầy hiệu trưởng đuổi học. Đích thân thầy giáo chủ nhiệm lớp tôi làm kiến nghị không đuuổi học bạn ý. Vì theo thầy giáo tôi, nhà trường trước tiên có trách nhiệm đào tạo làm người, sau đó mới đào tạo kiến thức. Nên việc đuổi học học sinh khiến các cháu phải ra ngoài xa hội sớm, thành những con người thừa của xã hội, là nhà trường đã không làm đúng chức năng đào tạo con người mất rồi. Xem bài viết của giáo viên trên, tôi mới thấy rằng bản thân người giáo viên này cũng chưa bao giờ được đào tạo theo phương pháp nhân sinh nên mới có những suy nghĩ đuổi học các em học sinh như như vậy. Tôi đề nghị giáo viên này hãy đọc ngay cuốn "Tốt Tô Chan, cô bé ngồi bên cửa sổ" để có cái nhìn toàn diện về giáo dục. Đề nghị nhà nước phải dạy cho các cháu cách làm người, định hướng tương lai song song với việc dạy kiến thức phổ thông để các cháu thành những con người hoàn thiện.
| Phản ứng: |
Thứ năm, ngày 24 tháng chín năm 2009
Lũ khốn nạn, bắn hết chúng nó đi
Giáo dục lớp 1 và nỗi lo sợ của phụ huynh
Wednesday, September 23, 2009 Labels: Giao duc, Xa hoi 0 comments
Năm nay anh3ngơ cũng có con vào học lớp 1, sau gần 1 tháng thấy thương thằng bé vì bé tí mà cầm cái cặp vặn cả người, rồi chuyện cháu nghịch ngợm không biết cô sẽ phạt thế nào đây, phạt để con tiến bộ hay ngày lì lợm hơn, cái này đang theo dõi, nhân đọc bài báo về nỗi lòng của một người cha cho con học lớp 1 trên báo Dân trí, thấy hay và đáng phải suy nghĩ nên cũng post lại và mong được ý kiến nhận xẻt của các bạn.
Theo dõi cả tuần, hôm nào cháu về nhà cũng có gương mặt ỉu xìu và rất mệt mỏi. Chiều tối qua cháu lại chìa bàn tay ra kể, “hôm nay cô đánh con…”
Năm nay, tôi có con vào học lớp Một. Quả thật tôi lo lắng vô cùng. Trước khi vào năm học mới, tôi đã phải xin nghỉ nửa tháng để chăm cháu, hy vọng giúp cháu có sức khoẻ để đi học.
Sau nửa tháng, sức khoẻ của cháu có khá hơn. Một số anh em bạn bè trong cơ quan cũng khen nhìn cháu thấy khá hơn nhiều. Thế nhưng cháu vào lớp bán trú đến nay được 2 tuần, người cháu gầy tọp hẳn đi. Về nhà ăn uống kém, chơi bời khác hẳn, ít nói, hay buồn ngủ và kém ăn hẳn.
Không rõ cháu ở lớp như thế nào. Tinh thần của cháu thì thấy suy sụp quá. Cháu đi học mà sợ nhiều thứ, cứ bắt Ba phải dẫn vào tận lớp, cháu bắt Ba xin cô cho cháu được ăn ít thôi. Cháu không dám cầm vở tập viết (cho về nhà) nộp cho cô vì sợ cô la, mắng; Cháu bắt Ba phải cầm lên để trên bàn của cô.
Tôi hỏi “con có bạn mới ở lớp không?”, cháu không nói, chỉ lắc đầu. “Ở lớp con có đi vệ sinh không?” - Cháu cũng sợ sệt và lắc đầu. Khi còn đi học mẫu giáo cháu không như vậy; tôi chở cháu đến cổng lớp, cháu thấy bạn cùng lớp là gọi tên, cháu chào Ba con đi học. Khi đón về cháu lễ phép: Chào Ba con đi học về...
Cháu là một đứa trẻ rất hiếu động, vậy mà bây giờ cháu cứ nắm tay tôi bắt dẫn vào tận chỗ ngồi, chờ cô đến rồi Ba mới được về. Tối nào tôi cũng phải ngồi bên con, coi cho cháu viết, chuẩn bị bài vở cho cháu ngày mai đi học rồi cha con mới yên tâm.
Tôi và gia đình đều bận đi làm, không có ai theo dõi cháu ở lớp xem sinh hoạt, học tập, nghỉ ngơi như thế nào. Mỗi chiều tôi đến đón cháu đều thấy cháu buồn thiu và nước mắt ngân ngấn chực khóc oà khi gặp Ba. Tôi thương cháu vô cùng, song chưa biết làm thế nào khác.
Khi dẫn cháu đến lớp cũng gặp trường hợp tương tự ở một số cháu và có cháu nói rõ với cha mẹ: con sợ cô la, con sợ cô đánh, con sợ lắm. Nhìn các cháu như vậy, tôi ra về mà nước mắt chảy trong lòng. Giá như việc gì khác, tôi có thể làm thay cho con, nhưng việc này thì không thể.
Tôi cũng đã trực tiếp viện lý do nói với cô để nhằm an ủi cháu rằng: cháu yếu, răng sún, kém ăn, xin cô cho cháu được ăn ít thôi. Cô nói xẵng với tôi: biết rồi! Tôi nói: cháu thiếu vở tập viết vì cháu không dặn phải đem nộp cho cô. Cô trả lời: thằng này học cũng được đến nỗi nào đâu mà quên vở.
Tôi không biết chính xác cô bao nhiêu tuổi, nhưng tôi đoán khoảng 43-47 tuổi. Câu nói đó của cô làm lòng tôi đau nhói. Tôi tự hỏi: cô cũng từng là cha là mẹ của các cháu cơ mà. Thực sự tôi đang rất hoang mang, chưa biết ứng xử như thế nào.
Lớp học của cháu thì đông (52 cháu). Không hiểu cô có thông cảm cho không? (về chủ quan qua tiếp xúc thì tôi thấy có lẽ là khó). Báo cáo, phản ảnh với Hiệu trưởng hay góp ý với Nhà trường thì có nên không hay kẻo rồi con mình lại phải chịu hậu quả.
Tôi đang băn khoăn định bàn với vợ mang quà đến gặp cô và tâm sự, nhưng lại thấy áy náy lỡ tạo thành nếp xấu. Để vậy thế này thì tội nghiệp cho cháu quá. Hậu quả không tiên lượng được.
Thời gian cứ trôi qua, chẳng những cháu mà chính là tôi, hàng ngày chỉ mong chóng hết ngày để đón con về xem có vấn đề gì không? Tôi rất mong được chia sẻ và lắng nghe ý kiến của các bậc phụ huynh.
Theo dõi cả tuần, hôm nào cháu về cũng có gương mặt ỉu xìu và rất mệt mỏi. Tối hôm qua về nhà cháu lại chìa bàn tay ra kể: hôm nay cô đánh con. Tôi hỏi con có hư không mà cô đánh? cháu nói: cô la con vì con quên vở học Tiếng Anh. Tôi xem lại thì thấy thời khoá biểu trong ngày không có môn học Tiếng Anh. Mỗi tối tôi đều xem thời khoá biểu và chuẩn bị sách vở cho cháu trước khi cho cháu đi ngủ.
Lúc lấy vở viết (cho về nhà) ra cho cháu viết, cháu lấy vở ở trên lớp ra và nói: con viết không xấu mà cô cho điểm ít. Con làm bài toán không sai mà cô cũng không cho điểm 10. Nghe cháu nói như vậy là cháu có nhận thức đúng không đến nỗi chậm hiểu.
Tôi kiểm tra thì thấy: thôi con mình viết không đẹp, cô cho điểm 6, điểm 7, điểm 8 cũng được, sau này kèm cháu viết chữ đẹp cũng chưa muộn. Tôi xem điểm cháu làm toán và viết chính tả thì thấy đúng hết, nhưng cô vẫn cho điểm 8, điểm 9 (Xin nói cụ thể là: nay mới là tuần thứ 3, nhưng các cháu đã viết chính tả. Tôi không hiểu Bộ Giáo dục cải cách như thế nào? Viết chính tả từ tuần thứ 3 có quá tải không? không biết Bộ Giáo dục, Vụ Giáo dục Tiểu học có thấy những việc này không?)
Sáng hôm nay (17/9), tôi lại dẫn cháu đến lớp. Khi vào lớp, tôi đứng bên cháu và nộp cho cô 2 ảnh để cháu làm thẻ. Ngay lúc đó cháu nói: Ba xin cô cho con ăn ít thôi, Ba xin cô đừng đánh con. Tôi chưa kịp nói gì thì cô phản ứng ngay: Đánh bao giờ, ai đánh. Thôi anh cứ để cháu đó, về đi không có nó lại làm nũng.
Tôi im lặng, ra về và cũng không dám nói gì thêm, trong lòng tôi nghĩ thầm, chắc là cô có đánh thì cháu mới nói trước mặt cô như vậy.
Năm ngoái khi học mẫu giáo, cháu cũng đã 1 lần bị cô giáo dùng chiếc lược chải đầu đánh vào mặt cháu làm bầm tím mặt. Cháu về nhà có kể lại: con không làm gì mà cô đánh con. Tối hôm đó cô giáo có điện thoại xin lỗi và đề nghị đừng báo cáo với nhà trường. Gia đình tôi đã đồng ý vì nghĩ rằng cô giáo của cháu đã biết sửa sai.
Nay lặp lại như thế này, tôi rất lo cháu bị stress và ảnh hưởng đến trí tuệ.
Rất mong nhận được những lời giải và tư vấn hợp lý cho tôi và cho cháu.
Thư xin gửi về phattrienso2009@gmail.com
Wednesday, September 23, 2009 Labels: Giao duc, Xa hoi 0 comments
Năm nay anh3ngơ cũng có con vào học lớp 1, sau gần 1 tháng thấy thương thằng bé vì bé tí mà cầm cái cặp vặn cả người, rồi chuyện cháu nghịch ngợm không biết cô sẽ phạt thế nào đây, phạt để con tiến bộ hay ngày lì lợm hơn, cái này đang theo dõi, nhân đọc bài báo về nỗi lòng của một người cha cho con học lớp 1 trên báo Dân trí, thấy hay và đáng phải suy nghĩ nên cũng post lại và mong được ý kiến nhận xẻt của các bạn.
Theo dõi cả tuần, hôm nào cháu về nhà cũng có gương mặt ỉu xìu và rất mệt mỏi. Chiều tối qua cháu lại chìa bàn tay ra kể, “hôm nay cô đánh con…”
Năm nay, tôi có con vào học lớp Một. Quả thật tôi lo lắng vô cùng. Trước khi vào năm học mới, tôi đã phải xin nghỉ nửa tháng để chăm cháu, hy vọng giúp cháu có sức khoẻ để đi học.
Sau nửa tháng, sức khoẻ của cháu có khá hơn. Một số anh em bạn bè trong cơ quan cũng khen nhìn cháu thấy khá hơn nhiều. Thế nhưng cháu vào lớp bán trú đến nay được 2 tuần, người cháu gầy tọp hẳn đi. Về nhà ăn uống kém, chơi bời khác hẳn, ít nói, hay buồn ngủ và kém ăn hẳn.
Không rõ cháu ở lớp như thế nào. Tinh thần của cháu thì thấy suy sụp quá. Cháu đi học mà sợ nhiều thứ, cứ bắt Ba phải dẫn vào tận lớp, cháu bắt Ba xin cô cho cháu được ăn ít thôi. Cháu không dám cầm vở tập viết (cho về nhà) nộp cho cô vì sợ cô la, mắng; Cháu bắt Ba phải cầm lên để trên bàn của cô.
Tôi hỏi “con có bạn mới ở lớp không?”, cháu không nói, chỉ lắc đầu. “Ở lớp con có đi vệ sinh không?” - Cháu cũng sợ sệt và lắc đầu. Khi còn đi học mẫu giáo cháu không như vậy; tôi chở cháu đến cổng lớp, cháu thấy bạn cùng lớp là gọi tên, cháu chào Ba con đi học. Khi đón về cháu lễ phép: Chào Ba con đi học về...
Cháu là một đứa trẻ rất hiếu động, vậy mà bây giờ cháu cứ nắm tay tôi bắt dẫn vào tận chỗ ngồi, chờ cô đến rồi Ba mới được về. Tối nào tôi cũng phải ngồi bên con, coi cho cháu viết, chuẩn bị bài vở cho cháu ngày mai đi học rồi cha con mới yên tâm.
Tôi và gia đình đều bận đi làm, không có ai theo dõi cháu ở lớp xem sinh hoạt, học tập, nghỉ ngơi như thế nào. Mỗi chiều tôi đến đón cháu đều thấy cháu buồn thiu và nước mắt ngân ngấn chực khóc oà khi gặp Ba. Tôi thương cháu vô cùng, song chưa biết làm thế nào khác.
Khi dẫn cháu đến lớp cũng gặp trường hợp tương tự ở một số cháu và có cháu nói rõ với cha mẹ: con sợ cô la, con sợ cô đánh, con sợ lắm. Nhìn các cháu như vậy, tôi ra về mà nước mắt chảy trong lòng. Giá như việc gì khác, tôi có thể làm thay cho con, nhưng việc này thì không thể.
Tôi cũng đã trực tiếp viện lý do nói với cô để nhằm an ủi cháu rằng: cháu yếu, răng sún, kém ăn, xin cô cho cháu được ăn ít thôi. Cô nói xẵng với tôi: biết rồi! Tôi nói: cháu thiếu vở tập viết vì cháu không dặn phải đem nộp cho cô. Cô trả lời: thằng này học cũng được đến nỗi nào đâu mà quên vở.
Tôi không biết chính xác cô bao nhiêu tuổi, nhưng tôi đoán khoảng 43-47 tuổi. Câu nói đó của cô làm lòng tôi đau nhói. Tôi tự hỏi: cô cũng từng là cha là mẹ của các cháu cơ mà. Thực sự tôi đang rất hoang mang, chưa biết ứng xử như thế nào.
Lớp học của cháu thì đông (52 cháu). Không hiểu cô có thông cảm cho không? (về chủ quan qua tiếp xúc thì tôi thấy có lẽ là khó). Báo cáo, phản ảnh với Hiệu trưởng hay góp ý với Nhà trường thì có nên không hay kẻo rồi con mình lại phải chịu hậu quả.
Tôi đang băn khoăn định bàn với vợ mang quà đến gặp cô và tâm sự, nhưng lại thấy áy náy lỡ tạo thành nếp xấu. Để vậy thế này thì tội nghiệp cho cháu quá. Hậu quả không tiên lượng được.
Thời gian cứ trôi qua, chẳng những cháu mà chính là tôi, hàng ngày chỉ mong chóng hết ngày để đón con về xem có vấn đề gì không? Tôi rất mong được chia sẻ và lắng nghe ý kiến của các bậc phụ huynh.
Theo dõi cả tuần, hôm nào cháu về cũng có gương mặt ỉu xìu và rất mệt mỏi. Tối hôm qua về nhà cháu lại chìa bàn tay ra kể: hôm nay cô đánh con. Tôi hỏi con có hư không mà cô đánh? cháu nói: cô la con vì con quên vở học Tiếng Anh. Tôi xem lại thì thấy thời khoá biểu trong ngày không có môn học Tiếng Anh. Mỗi tối tôi đều xem thời khoá biểu và chuẩn bị sách vở cho cháu trước khi cho cháu đi ngủ.
Lúc lấy vở viết (cho về nhà) ra cho cháu viết, cháu lấy vở ở trên lớp ra và nói: con viết không xấu mà cô cho điểm ít. Con làm bài toán không sai mà cô cũng không cho điểm 10. Nghe cháu nói như vậy là cháu có nhận thức đúng không đến nỗi chậm hiểu.
Tôi kiểm tra thì thấy: thôi con mình viết không đẹp, cô cho điểm 6, điểm 7, điểm 8 cũng được, sau này kèm cháu viết chữ đẹp cũng chưa muộn. Tôi xem điểm cháu làm toán và viết chính tả thì thấy đúng hết, nhưng cô vẫn cho điểm 8, điểm 9 (Xin nói cụ thể là: nay mới là tuần thứ 3, nhưng các cháu đã viết chính tả. Tôi không hiểu Bộ Giáo dục cải cách như thế nào? Viết chính tả từ tuần thứ 3 có quá tải không? không biết Bộ Giáo dục, Vụ Giáo dục Tiểu học có thấy những việc này không?)
Sáng hôm nay (17/9), tôi lại dẫn cháu đến lớp. Khi vào lớp, tôi đứng bên cháu và nộp cho cô 2 ảnh để cháu làm thẻ. Ngay lúc đó cháu nói: Ba xin cô cho con ăn ít thôi, Ba xin cô đừng đánh con. Tôi chưa kịp nói gì thì cô phản ứng ngay: Đánh bao giờ, ai đánh. Thôi anh cứ để cháu đó, về đi không có nó lại làm nũng.
Tôi im lặng, ra về và cũng không dám nói gì thêm, trong lòng tôi nghĩ thầm, chắc là cô có đánh thì cháu mới nói trước mặt cô như vậy.
Năm ngoái khi học mẫu giáo, cháu cũng đã 1 lần bị cô giáo dùng chiếc lược chải đầu đánh vào mặt cháu làm bầm tím mặt. Cháu về nhà có kể lại: con không làm gì mà cô đánh con. Tối hôm đó cô giáo có điện thoại xin lỗi và đề nghị đừng báo cáo với nhà trường. Gia đình tôi đã đồng ý vì nghĩ rằng cô giáo của cháu đã biết sửa sai.
Nay lặp lại như thế này, tôi rất lo cháu bị stress và ảnh hưởng đến trí tuệ.
Rất mong nhận được những lời giải và tư vấn hợp lý cho tôi và cho cháu.
Thư xin gửi về phattrienso2009@gmail.com
Nhãn:
Hình sự
| Phản ứng: |
Đăng ký:
Các Bài đăng (Atom)